Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ

Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ
Tác giả: Nguyễn Ngọc Thuần

Bài học thứ nhất: suy nghĩ giản dị và trong sáng

Cứ mỗi sáng Dũng thường trò chuyện với chú Hùng. Có lần Dũng đã hỏi chú về chuyện “yêu” cô Hồng nhưng chú không dám nói ra, mỗi lần gặp mặt cô Hồng là chú ấy đều thấy “sợ”. Dũng tâm sự với chú Hùng:
– Chú nói yêu cô Hồng, cô Hồng không la chú đâu.
– Thật không? – chú Hùng hỏi.
– Thật mà, cháu đã nói rồi?
– Nói cái gì?
– Cháu nói, cháu yêu cô Hồng lắm!cô còn cho cháu kẹo. Cô cũng nói yêu cháu nữa.Mẹ cháu nói khi yêu ai thì phải nói cho người ta biết, người ta rất mừng. Cô Hồng sẽ mừng lắm khi nghe cháu nói, cháu yêu cô!
– Ừ, chú sẽ nói yêu cô Hồng.

– Hay quá chú hé! Cháu yêu chú, chú yêu cô Hồng, cô Hồng yêu mẹ cháu, mẹ cháu yêu bố cháu, bố cháu yêu cháu.

Bài học thứ hai: chân thành, biết chia sẻ và sống hết mình vì mọi người

“Tôi vẫn còn nhớ mẹ thường hay nói khi một ai đó buồn, họ cần rất nhiều người để chia sẻ.
Nỗi buồn chỉ vơi đi bằng tình thương chứ không có một phương thuốc nào hết.
Khi chia sẻ một nỗi buồn, chúng ta sẽ không buồn hơn, nhưng người khác lại vui hơn.
Và đừng bao giờ quay lưng lại với một con người như vậy.
Họ cần những khuôn mặt hơn là những viên thuốc.
Họ cần những bàn tay, những tô cháo, những quả ổi hái để đầu giường.
Họ cần mỗi buổi tối ghé lại ngồi với họ trong im lặng.
Họ cần chúng ta dẫn họ lên đồi cuốc một mảnh vườn, và thỉnh thoảng hỏi có thích ăn bắp rang không…”.

Bài học thứ ba: chan hòa, yêu thương, quý trọng những gì mình đang có

Trong cuộc đời, con người ta không thể sống mà không có những người bạn, những người thân yêu xung quanh mình. Với Dũng, đó là bố, mẹ, là chú Hùng hàng xóm, là ông Tư, thằng Tý bạn thân, hay những bà xơ ở nhà thờ… Để rồi mỗi khi một ai đó thân thương ra đi, chúng ta sẽ khóc, sẽ cảm thấy trống vắng.

Dũng bộc bạch: “Bố tôi vẫn nói, khi một người thương yêu của ta ra đi, cũng giống như chúng ta cắt lìa từng khoảng trời trong trái tim mình. Đó là một khoảng trời rất rộng mà ta hít thở từng ngày”.

Cả cái cách nói về nỗi nhớ của cậu bé cũng làm người lớn phải lắng lòng mình lại: “Tôi nhớ lời bố nói, khi nhìn theo bóng một con người mà ta không thể quên được, ta sẽ thấy nỗi nhớ của mình”.

Bài học thứ n:

Vừa nhắm mắt suy tư để nhìn lại, để tìm chút gì đó bình yên trong ký ức.
Vừa mở cửa sổ tâm hồn, để trải lòng mình ra và cũng để đón nhận những giá trí nhân bản đích thực của cuộc sống này.

Không chỉ có thế mà mắt ta sẽ tinh tường hơn khi nhận được những bài học của Dũng và để đôi chân mỗi chúng ta thêm vững bước tiếp những bước đi mới trên đường đời.

Chú thích: Dũng – cậu bé lên 10, nhân vật chính của câu chuyện.

Bạn có thể mua sách tại đây


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s